
Bước chân giữa vùng đất của bản lĩnh
Giữa vô vàn điểm đến quen thuộc trên bản đồ công tác quốc tế – từ những thành phố hiện đại của châu Á đến các trung tâm công nghiệp sầm uất ở châu Âu – hiếm ai lại chọn Papua New Guinea, quốc gia nhỏ bé nằm ở rìa tây nam Thái Bình Dương, nơi thiên nhiên nguyên sơ còn lấn át cả dấu vết của văn minh. Nơi ấy, rừng rậm trải dài bất tận, những ngôi làng ẩn mình trong sương núi, và phía sau vẻ đẹp hoang dã là câu chuyện về bất ổn, nghèo khó và hiểm nguy – một vùng đất mà nhiều người gọi là “điểm đến không dành cho kẻ yếu tim .”
Thế nhưng, chính tại miền đất xa xôi ấy, kỹ sư Nguyễn Khắc Giáp – một người Việt Nam trẻ tuổi, bình tĩnh và kiên định – đã chọn đặt dấu chân của mình. Với anh, đây không chỉ là chuyến công tác, mà là hành trình vượt qua giới hạn của bản thân: thử thách lòng can đảm, khả năng thích nghi và tinh thần nghề nghiệp trong một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Trước khi lên đường, gia đình anh đã khuyên ngăn hết lời. Những thông tin về tình hình an ninh, về các vụ cướp vặt hay bạo động đường phố khiến ai cũng lo sợ. Nhưng anh Giáp chỉ mỉm cười, lặng lẽ chuẩn bị hành trang. “Chuyến đi này là nhiệm vụ, và cũng là cơ hội để tôi thấy thế giới rộng lớn đến nhường nào,” anh nói trước khi khởi hành.

Khởi hành đến miền đất nguyên sơ
Sáng cuối tháng 10 năm 2025, Nguyễn Khắc Giáp khởi hành từ sân bay Tân Sơn Nhất (SGN), bắt đầu hành trình dài qua Manila (Philippines) trước khi nối chuyến bay Air Niugini đến Port Moresby, thủ đô của Papua New Guinea. Chuyến bay kéo dài nhiều giờ xuyên qua dải mây nhiệt đới, dưới khung cửa sổ là màu xanh bất tận của Thái Bình Dương – nơi những dải san hô trắng lấp lánh giữa đại dương thẳm sâu.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Jacksons, thủ đô Port Moresby đón anh bằng cái nắng gay gắt pha mùi gió biển và bụi đỏ. Cảm giác đầu tiên không phải là sự hứng khởi, mà là một thoáng bất an – thứ cảm xúc mà anh thừa nhận “rất thật, rất người.”

Bước ra khỏi nhà ga, khung cảnh hiện ra vừa lạ lẫm vừa khiến lòng người dè chừng: những ánh mắt soi mói từ đám đông, những người ăn xin ngồi bên vệ đường, vài đứa trẻ cầm chai nhựa gõ nhẹ vào cửa xe để xin tiền, và bóng dáng những thanh niên thất nghiệp đứng rải rác dưới nắng gắt. Port Moresby – vùng đất mà sách báo từng miêu tả bằng những dòng chữ “hoang dã và bất ổn” – giờ hiện hữu rõ ràng trước mắt anh, sống động và trần trụi.

Đón anh tại sân bay là người bảo vệ địa phương Nguyễn Khắc Giáp, người được cử đi cùng anh suốt chuyến công tác – một biện pháp an toàn gần như bắt buộc tại thủ đô này. “Ngay cả khi ở khách sạn, bạn vẫn cảm nhận được ranh giới mỏng manh giữa an toàn và hỗn loạn,” anh kể.

Giữa ranh giới an toàn và hỗn loạn
Nơi anh lưu trú là The Stanley Hotel & Suites, tòa khách sạn sang trọng bậc nhất Port Moresby, nằm trên John Guise Drive – khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt, với lớp cổng thép, hàng rào cao và đội ngũ an ninh túc trực 24/24. Ở nơi mà cái bình yên phải được “giữ” bằng hàng rào và vũ trang, từng đêm nghỉ ngơi của anh cũng trở thành một trải nghiệm đáng suy ngẫm.

Những buổi sáng đi làm, xe chở anh rời cổng khách sạn, lăn bánh qua những con đường mà sự nghèo khó hiện ra rõ nét: những căn nhà tôn lụp xụp, dây điện chằng chịt, trẻ nhỏ chạy chân đất trong bụi đỏ, người phụ nữ bản địa bưng rổ chuối hay cá khô rao bán bên đường. Giữa khung cảnh đó, Nguyễn Khắc Giáp cảm thấy mình nhỏ bé – một người Việt ở một nơi xa xôi, mang theo sứ mệnh kỹ thuật giữa vùng đất còn nguyên sơ hơn cả trí tưởng tượng.

Nhưng cũng chính ở nơi ấy, anh học được cách giữ bình tĩnh, cách quan sát mà không phán xét, cách làm việc giữa môi trường đầy khác biệt. Có lúc, chỉ một nụ cười thân thiện từ người địa phương cũng đủ khiến anh thấy ấm lòng giữa những ngày nắng gắt, hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài khắc nghiệt, con người nơi đây vẫn chất phác và thật thà.

Những ngày công tác – bản lĩnh và trải nghiệm
Công việc tại Papua New Guinea không hề dễ dàng. Với cương vị kỹ sư, Nguyễn Khắc Giáp đảm nhiệm việc kiểm tra, hỗ trợ kỹ thuật cho hệ thống của đối tác. Điều kiện cơ sở vật chất còn hạn chế, nhưng anh vẫn kiên định, cẩn trọng trong từng bước thao tác. Mỗi ngày trôi qua là một phép thử của sự kiên trì – vừa làm việc, vừa học cách thích nghi với nhịp sống chậm rãi và những quy tắc đặc thù của địa phương.
Buổi tối, khi trở về khách sạn, anh thường đứng bên cửa sổ nhìn ra thành phố. Ánh đèn vàng leo lét, xa xa là rặng núi tối sẫm đang dần chìm vào màn đêm. Trong khoảnh khắc ấy, anh thầm cảm nhận một điều: giữa nơi xa lạ, lòng người mới biết trân trọng hơn sự yên bình vốn có.

Trở về – bài học của lòng biết ơn
Khi công việc hoàn tất, Nguyễn Khắc Giáp rời Port Moresby, nối chuyến qua Guangzhou (CAN) rồi trở về TP. Hồ Chí Minh (SGN). Trên máy bay, nhìn qua ô cửa, anh thấy những dãy núi xanh sẫm và rừng rậm dày đặc dần khuất sau làn mây trắng. Papua New Guinea đã lùi lại phía sau – nhưng hành trình ngắn ngủi ấy sẽ còn ở lại rất lâu trong tâm trí anh.
“Chuyến đi khiến tôi hiểu hơn giá trị của sự an toàn, của cuộc sống yên ổn bên người thân,” anh chia sẻ sau khi trở về. “Có đi mới biết, không phải nơi nào cũng có thể an nhiên đi bộ ngoài đường, và không phải nơi nào cũng có thể mỉm cười vô tư với người lạ.”
Papua New Guinea – nơi rừng rậm chạm đại dương, nơi cái đẹp và hiểm nguy song hành – đã trở thành dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời kỹ sư Nguyễn Khắc Giáp. Đó không chỉ là một chuyến công tác, mà là hành trình của lòng dũng cảm và sự trưởng thành, nơi anh học được cách bình tĩnh giữa bất an, trân trọng giữa thiếu thốn, và biết ơn giữa đời thường giản dị.
Giữa thế giới phẳng, khi con người ngày càng ưa thích sự tiện nghi và an toàn, hành trình của Nguyễn Khắc Giáp là lời nhắc rằng: đôi khi, chính những chuyến đi khiến ta sợ hãi nhất lại là hành trình giúp ta mạnh mẽ và sống thật nhất với chính mình.

TravelBiz Vietnam
Vui lòng ghi nguồn www.travel.biz.vn nếu sử dụng thông tin từ trang web này!
















